Gã mục dân tỏ vẻ lúng túng. Nói thật thì gã cũng chẳng muốn xé to chuyện. Lúc nãy Lý Long nói xong, gã cũng thấy chuyện này cỏn con, cho qua là xong, ai dè người bên mình lại manh động quá. Nhưng bảo gã nhận lỗi thì còn lâu. Ỷ vào việc nhóm Lý Long đa số không hiểu tiếng Duy Ngô Nhĩ, gã bắt đầu lấp liếm, thêm mắm dặm muối kể lại một chặp.
Tạ Vận Đông biết thừa tính khí của Lý Long nên lập tức dịch lại lời gã kia. Hắn nói bằng tiếng Hán, vừa dịch vừa vạch trần luôn sự thật.
Thổ Nhĩ Tốn đương nhiên nghe hiểu, hắn tức đến mức chỉ muốn tát cho gã mục dân kia một bạt tai. Bên người ta có người rành tiếng Duy Ngô Nhĩ, vả lại hôm qua làm việc đang yên đang lành, hắn đời nào tin mấy lời bịa đặt của gã mục dân này, cái gì mà đám người này kiêu ngạo, ăn uống kén cá chọn canh rồi lười biếng không chịu làm việc.
Hắn đâu có mù. Trên bãi cỏ, phần cỏ đã cắt xong vẫn sờ sờ ra đấy. Khoan bàn đến chuyện có gọn gàng hay không, ít nhất những chỗ cần cắt người ta đều đã cắt hết. Những vạt cỏ chừa lại, nhìn từ xa cũng thấy rõ là do vướng đá tảng hay rễ cây.




